Chiều buông xuống sân trung tâm, nắng vàng chậm rãi trải dài trên lối đi nhỏ. Trên chiếc ghế đá quen thuộc, ông Phùng Văn Tàn ngồi lặng lẽ, hai bàn tay gầy guộc khẽ đặt lên chiếc mũ cũ đã sờn mép. Gương mặt hằn sâu nếp nhăn của tuổi gần chín mươi như kể lại một cuộc đời nhiều thiếu thốn và lặng lẽ.
Trước khi về đây, ông Tàn đã trải qua những năm tháng tuổi già trong cảnh cô quạnh. Không vợ, không con, không người thân nương tựa, ông sống lay lắt qua ngày, sức khỏe ngày một yếu, bước chân chậm chạp, mọi sinh hoạt đều trở nên khó khăn. Khi cái nghèo, cái cô đơn và tuổi tác chồng chất, ông không còn khả năng tự chăm sóc bản thân. Chính trong hoàn cảnh ấy, ông được chính quyền địa phương và các cơ quan chức năng quan tâm, đưa về Trung tâm Công tác xã hội và Quỹ Bảo trợ trẻ em tỉnh Tuyên Quang để được chăm sóc, nuôi dưỡng.
Ngày đầu về trung tâm, ông còn nhiều bỡ ngỡ. Người đàn ông đã quen với sự lặng im bỗng được đón nhận bằng những lời hỏi han nhẹ nhàng, những bữa cơm đủ đầy và sự chăm sóc tận tình từ cán bộ, nhân viên. Từng thìa cơm, chén nước, từng bước chân được dìu đi giữa sân nắng khiến ông dần cảm nhận được hơi ấm của một mái nhà đúng nghĩa – nơi ông không còn phải một mình đối diện với tuổi già.
Giờ đây, mỗi buổi chiều, ông Tàn lại ngồi dưới tán cây xanh, lặng ngắm bầu trời trong vắt. Trong đôi mắt già nua ấy không chỉ có dấu vết của những tháng năm nhọc nhằn, mà còn ánh lên sự an yên hiếm hoi. Nụ cười móm mém của ông giữa nắng chiều giản dị mà ấm áp, như một lời cảm ơn không nói thành lời dành cho những tấm lòng đã dang tay cưu mang.
Cuộc đời ông Tàn không có những câu chuyện lớn lao, chỉ là một phận người bé nhỏ được chở che đúng lúc. Và đôi khi, điều một con người cần nhất ở cuối chặng đường đời chỉ là được quan tâm, được sống những ngày bình yên trong tình người ấm áp.